Viết Để... Mà Chơi.
 - - -
      Ngày 23 tháng chạp, làm lếu láo vài câu sớ Táo Quân, lấy cớ bay lên báo cáo Ngọc Hoàng, mục đích là để xin xỏ này nọ. Sau khi đọc sớ, tâu với Ngọc Hoàng rằng:
               -- Kính trình Ngọc Hoàng, thần vốn thân học trò ba chìm bẩy nổi, chẳng đâu ra đâu, long đong lận đận, tuổi nay đã 6 bó, mà tay trắng vẫn hoàn trắng tay. Nay được cơ may diện kiến, xin ngài cho thần được... trúng độc đắc lotto để hưởng bù cho 1 bó tuổi còn lại. Xin thánh thượng cứu xét. Thần hứa sẽ… chia tứ-lục với thánh thượng, theo đúng truyền thống chia chác thần đã học được ở quê nhà dưới trần gian.
             
            Ngọc Hoàng bấm máy điện toán, máy chạy xoành xoạch một hồi, rồi phán (để ý thấy máy điện toán vẫn còn là loại… xuyên phiếu IBM, thời Việt Nam Cộng Hòa) :
           -- Theo danh sách đã lập sẵn thì chú mày sẽ được trúng độc đắc sau 7 năm Thiên Đình nữa, tức là 7 ngàn năm thế gian kể từ hôm nay, cộng với năm nay là 2008, thì chú mày sẽ trúng vào năm 9008 dưới thế gian, nếu chú mày khéo tu lúc đó trở lại làm người lại thì sẽ trúng.
           -- Thưa Ngọc Hoàng,  cứ tu như thần thì chỉ có nước xuống địa ngục chứ khó mà hơn! mà đợi tới ngày ấy lâu quá thần chịu không nổi, xin ngài làm ơn… gôm sửa lại cho thần được trúng bây giờ, thần đội ơn thánh thượng. Thần sẽ ... cưa đôi với thánh thượng!
            -- Không được, không được! danh sách đã lập rồi, ở đây đâu có giống ở quê chú mày đâu mà gôm sửa được... Nhưng thôi được, ta cũng có cách, sẽ giải quyết cho ngươi... . Thế chú mày hiện làm gì để sống?

 

          -- Thưa Ngọc Hoàng, thần làm PhD !
          -- Hả !? Chú mày mà cũng PhD ? Tay Thọ, tay Cung chúng nó chịu khó miệt mài  mà học thì ta còn có thể tin được, chứ chú mày thì ... mà rồi tiếng Mỹ chú mày không đầy cái lá mít làm sao học tới PhD ?
          -- Dạ, thần làm ở tiệm người Việt, nên cũng không cần tiếng Mỹ lắm !
          -- Hả !? PhD mà làm... ở tiệm hả ? 
          -- Dạ phải. Hạ thần làm ở tiệm phở của người Việt Nam. Tiệm này nấu phở ngon và uy tín lắm nên người ta gọi phôn o-đơ Phở-To-Go cũng nhiều, kể cả dân Mỹ thứ thiệt cũng mê, và hạ thần được bà chủ cho cái chân giao phở tận nhà cho khách, tiếng Mỹ-Việt bà chủ gọi là Phở-Delivery gọi tắt là Ph.D. cho dễ nói! Là như thế thưa Ngọc Hoàng.
          -- À, ra thế ! Ta hiểu biết cũng nhiều… Thiên thượng, Thiên hạ, ta làu thông mọi chuyện, nhưng cái Ph.D này thì thú thực… nay ta mới biết! Thôi được, cái thân làm Ph.D của chú mày cũng đáng được ta nghiên cứu cho trúng lotto. Vậy thì thế này, tuy danh sách không thể sửa, nhưng năm tới, tới phiên ta trúng số độc đắc, ta sẽ hoán đổi với ngươi, cho ngươi trúng trước. Ta ở trên này lãnh lương nhà Giời cũng đủ sống rồi. Thôi về gởi e-mail cho ta xác nhận yêu cầu, rồi chờ ta giả nhời. Ở nhà Giời, cái gì cũng phải minh bạch.
          -- Dạ..?!?! ... Nhưng… thần thấy máy điện toán của ngài từ thời… xuyên phiếu làm sao mà nhận-gởi email ?
          -- Chú mày khéo lo! Chuyên viên điện toán nhà Giời làm được hết, đâu cần Bill Gate Bill Ghiếc gì của hạ giới ! Luật nhà Trời cấm nuôi chuột, mà máy PC mới của thế gian chú mày máy nào cũng kèm ít nhất 1 con chuột nên không được nhập vào nhà Trời, chú mày hiểu không ?
          -- Dạ, hiểu?! ...Nhưng… thưa Ngọc Hoàng, chuột này đâu phải chuột thiệt đâu mà ngài sợ?
              -- Luật là luật! Luật nói cấm chuột thì chuột nào cũng không được ! Ngày xưa con người thế gian chú mày cũng do ta chế ra để chơi, ai dè chúng mày tự sinh đẻ ra đầy đàn, cướp quyền trời đất, đứa nào cũng gian manh, xảo quyệt, qủi quái ... chính ta cũng chịu không nổi phải dọn lên đây ở! Bây giờ mà đưa cái thứ chuột PC của chúng mày lên, lúc đầu thì là máy, sau thì thành tinh, lại tự sinh sôi nẩy nở, rồi lại gian manh xảo quyệt như chúng mày... thì lúc ấy ta dọn đi đâu, hử ?
 
              Thôi thì bay về, soạn email gởi cho Ngọc Hoàng . ngochoangthuongde@thiencung.gov là email address của ngài, quý bạn có việc gì cần kêu than gì thì gởi.
 
◊     ◊
 
                 Chiều ba mươi Tết, đang thiu thiu, mơ màng, thì thấy một ông mập mạp, mặc áo thụng có in hình những đồng tiền, và cổ đeo xâu chuỗi bằng những đồng xu kẽm xưa, trông  giống như ông thần tài ở Tín Nghĩa Ngân Hàng của Nguyễn Tấn Đời hồi xưa. Đúng rồi, ông thần tài tới thăm!
 
            Chưa kịp hỏi thì thần tài đã lên tiếng:
           − Chú mày là PhD Đức thuộc nhóm cựu học sinh trường làng H, phải không ? 
           − Thưa đại ca phải phải ! " (Tuy thần tài đã tuổi vài trăm hay vài ngàn bó, nhưng trông cũng chỉ cỡ sáu bảy bó như mình thôi nên không dám thưa Cụ hay Bác hay Chú )
           − Chú mày có tin vui đây! Ông Cụ sai ta xuống cho chú mày biết. 
           
           Run quá, chắc là trúng số đây :
           − Thưa đại ca gì thế ạ ? 
           − Thì cái vụ chú mày xin hoán đổi trúng lotto với Ngọc Hoàng , làm bộ quên hả ? 
           − Dạ nhớ chứ đại ca, nhưng đâu biết đại ca xuống thăm về vụ đó ! Thế ông Cụ đồng ý phải không đại ca ?
           − Quân bất hí ngôn!  Cụ nói ra là chắc như bắp chứ còn gì nữa ! Đúng một năm nữa kể từ ngày ông Cụ duyệt, chú mày trúng lotto 5 tỉ đôla Mỹ, chú mày lấy 3, còn 2 ta sẽ xuống lấy mang về cho Ông Cụ, như tỉ lệ tứ-lục đã hứa, nhớ chưa ?
          
           Giật mình,…nghĩ thầm sao nhiều qúa vậy, ông Cụ muốn mình tranh đua cùng... Biu-Ghết chăng? nhưng bình tĩnh lại:
           − Dạ cái gì thì quên chứ… đôla thì nhớ chắc, đại ca ! 
           − Thế chia hết 2 có tiếc không ?
           − Dạ không ! còn 3 xài trong 1 bó tuổi còn lại cũng… dư dật rồi đại ca, có thể ... bớt thêm 1 cho đại ca cũng được ! 
           − Thôi, thôi!  ta chả cần ! Lãnh lương Thiên đình đủ sống rồi.
           −  Thế ông Cụ có nói gì thêm không ạ ?
           −  À, có có ! Ông Cụ dặn ta giải thích rõ ràng cho chú mày nghe kẻo lại có sự lầm lẫn !
           −  Nghe gì cơ ạ?
           − Thì cái vụ trúng số đó! Ông Cụ nói một năm là năm trên Thiên Cung chứ không phải ở dưới trần đâu. 1 năm Thiên Cung bằng 1 ngàn năm ở dưới trần, như vậy nếu tính năm dưới trần chú mày sẽ trúng vào đầu năm 3009 !
           − Trời đất ! tới ngày đó tiểu đệ còn đâu nữa mà chia với xài. Cũng như không!
             − Chú mày ráng tu hành, tạo nghiệp tốt, gieo nhân lành, thực hiện hạnh bố thí cho nhiều, từ bi bác ái cho sâu, sống vị tha, yêu tha nhân như chính bản thân mình..., sau chừng vài chục kiếp luân hồi nếu chú mày không bị rơi xuống địa ngục thì năm 3009 chú mày được trở lại làm người, và được trúng số tiền ấy, lúc ấy cũng… đừng quên 2 tỉ của ông Cụ nhá! .
 
          Buồn rầu, chẳng biết nói gì thêm ! Thà rằng ít đi một tí mà có ngay còn hơn.
          − Này này...
          −????
          −Ông cụ nghĩ cũng tội cho cái thân PhD nghèo đói của chú mày chờ lâu, nên cho chú mày trúng an ủi 5 triệu cũng kỳ xổ ấy, nhưng lãnh ngay bây giờ.
          − Trúng 5 triệu bây giờ ấy ạ? Tiền đô hay ... tiền Việt Nam xã-hội-chủ-nghĩa, đại ca ?
          − Đô-la Mỹ chứ ai nói chuyện tiền Việt ở đây! Nhưng nhớ là chú mày cũng chỉ được lấy 3 thôi, còn 2 là của ông cụ, theo đúng tỷ lệ tứ-lục chú mày đã hứa. 2 triệu này chẳng đáng là bao nhưng ông cụ đã vô sổ sách đàng hoàng đâu ra đó rồi, không thể sai 1 xu nào cả !
          − 2 triệu đô-la Mỹ mà đại ca nói… chẳng đáng là bao, là sao ạ ?
          − Chú mày vốn học trò cô Phụng, thày Toàn, là bạn của GS Hùng Râu, Khanh Tướng, Hiền Hòa, Ba Giội..., lại mang danh Ph.D mà sao dốt thế ! Thôi để ta giải thích cho nghe: Ông cụ nói trúng 5 triệu là 5 triệu của năm 3009, tức là sau đây 1000 năm thế gian. Trong một ngàn năm ấy, cứ cho là kinh tế của Mỹ khỏe mạnh thì cứ mỗi 100 năm, lạm phát cũng phải là 4 trăm phần trăm, tức là 4 lần, sau 1000 năm thì cứ 1 đô bây giờ tương đương với 1x4x4....x4 (10 lần số 4)  =  410 = 1,048,576 đô lúc đó, tính chẵn chòi 1 triệu cho gọn....Tới đây chú mày tính được chưa ?
         − Dạ, hình như… được! Nhưng đại ca cho… mượn cái máy tính được không ạ ?
         − Ta không xài máy tính bao giờ !…Thôi ta cho chú mày 1 bài toán theo qui tắc tam xuất, cho dễ tính:
 
1 triệu đô-la lúc đó = 1 đô-la bây giờ,
như vậy: 5 triệu đô-la lúc đó = bao nhiêu đô-la bây giờ ?
 
 chú mày tính được chứ ?
                − Dạ ... hình như là chỉ có… 5 đô-la bây giờ phải không ạ ?
                − Đúng đúng ! Chú mày cũng còn ... thông minh đấy chứ ! chẳng hổ danh Ph.D, cựu sinh viên trường đua !
         
                Nói rồi quay lưng tính đi…
            − Thưa đại ca !
            − ???
             − Hình như đại ca chẳng... thích tiền tí nào cả! Vậy chứ đại ca và các vị sống trên Thiên đình có bao giờ nếm mùi... đau khổ  không ạ ?
                − Đau khổ ?? Món ăn của hạ giới chú mày hả ? Không, trên ấy không có!
            − !! ??? Thế thì trên ấy chắc lúc nào đại ca cũng được hạnh phúc phải không ạ ?
            − Hạnh phúc ??? Một loại thức uống của hạ giới chú mày hả? Không, trên ấy cũng không có!
            − !! ?? Thế thì... đại ca có thấy trên ấy có những tay làm những trò ác độc không ạ? Tỉ như có kẻ ôm bom lên xe bus và làm nổ cả những người hiền lành !
            − À ! Trò chơi thế gian chú mày hả? Không, trên ấy ta chưa từng thấy! 
                      − Thế thì trên ấy toàn là các vị có lòng lương thiện phải không ạ ?
            − Chú mày hỏi thế, ta chẳng hiểu rõ cho lắm ! Thế trò chơi... "thiện" hả? Trên ấy trò ác cũng không trò thiện cũng chẳng có ! Chỉ có đàn ca múa hát thôi!
 
          Thế là thắc mắc: Có một nơi lại chẳng có hạnh phúc cũng không có khổ đau, chẳng có ác mà cũng không có thiện ! Thế là thế nào nhỉ? Chưa kịp hỏi tiếp, thần tài đã quay ra cửa đi vùn vụt và biến mất....
         
          Giật mình tỉnh giấc, bán tín bán nghi, chợt nhớ có cái vé lotto chưa dò, bèn mở internet, xem kết quả xổ số thì thấy quả thực trúng được 3 số trong 6 con số, được  an ủi… 3 đô-la . Thì ra, đáng lý là 5 đô-la, ông cụ đã… trừ béng mất 2, theo đúng tỉ lệ tứ lục. Công nhận kế toán trên Thiên đình đâu ra đó thực, tổ chức minh bạch quốc tế mà có lên đây làm việc thì cũng chỉ… vác bị không mà về thôi.
 
          Nhưng có một điều gây thắc mắc : Có một nơi “chẳng hạnh phúc” mà cũng “chẳng khổ đau”, "không thiện" mà cũng "không ác" !?... Là thế nào nhỉ ?

           Ở đâu đó cũng  có câu nói na ná như vậy, đã từng nghe: “Hoan hỉ (hạnh phúc) chỉ đến với người tâm sầu muộn (khổ đau), sầu muộn chỉ đến với người tâm hoan hỉ, không hoan hỉ không sầu muộn, ta được tự tại”. Và cũng có câu chuyện kể rằng vị thủy tổ của loài người sau khi "biết phân biệt thiện biết ác" thì bị... đuổi ra khỏi vườn địa đàng và hai vai gánh nặng cái "tội tổ tông" đến muôn đời ! Lại cũng có câu nói: "Phật tánh chẳng phải thiện, chẳng phải bất thiện" !!... Hình như có vẻ có gì nghịch lý so với lý lẽ ở cõi hồng trần này !? 

           Hoài công vất vả cũng chỉ được có… 3 đô-la ! Thôi thì mua hộp trà 3 đô-la , nhâm nhi tìm và viết cái gì đó về đề tài “không hạnh phúc, không khổ đau”, “không hoan hỉ, không sầu muộn”, "không thiện, không ác", biết đâu cũng mua vui được một vài trống canh.... “Viết Để...  Mà Chơi !” thôi ./.
 
Phùng Đức
(Feb-2008)

 Home     Top            

 


This website is powered by TipTopWebsite.com